THỰC HÀNH LÒNG BIẾT ƠN NHƯ MỘT LIỆU PHÁP PHỤC HỒI TINH THẦN.

Có bao giờ bạn đang chìm trong mớ hỗn độn của lo âu, áp lực công việc, hay nỗi buồn về một mối quan hệ rạn nứt, và ai đó khuyên bạn: "Hãy nhìn vào những điều tích cực đi, hãy biết ơn vì bạn vẫn còn may mắn hơn nhiều người"?
Thú thật, phải chăng khoảnh khắc đó bạn không thấy biết ơn chút nào. Bạn thấy mệt mỏi, thậm chí là tức giận vì cảm giác như nỗi đau của mình bị xem nhẹ. Và rồi bạn tự hỏi, tại sao một câu nói nghe có vẻ đạo đức như "hãy biết ơn" lại trở nên sáo rỗng đến thế? Liệu việc ép bản thân phải nói lời cảm ơn khi trong lòng đang bão tố có thực sự giúp chúng ta bình yên hơn, hay chỉ là một sự trốn tránh thực tại?
Lòng biết ơn trị liệu - Có gì khác với lời cảm ơn xã giao?
Hẳn là từ bé chúng ta đều được dạy nói lời "cảm ơn" khi nhận được quà. Đó là quy tắc ứng xử, là phép lịch sự xã hội. Nhưng lòng biết ơn được luyện tập và rèn giũa hoàn toàn khác. Nếu lời cảm ơn xã giao hướng ra bên ngoài để làm hài lòng người khác, thì lòng biết ơn trị liệu lại hướng sâu vào bên trong để tái cấu trúc não bộ của chính bạn.
Nó không phải là sự phủ nhận nỗi đau (như kiểu "Tôi bị ốm nhưng tôi vẫn vui" - đó là sự tích cực độc hại). Lòng biết ơn đích thực là khả năng tìm thấy một điểm tựa an toàn ngay giữa tâm bão. Nó không hỏi "Làm sao để tôi lờ đi những điều tồi tệ?", mà nó hỏi "Giữa những điều tồi tệ này, còn điều gì vẫn đang vận hành tốt mà tôi có thể bám vào để đứng vững?"

Lòng biết ơn đích thực là khả năng tìm thấy một điểm tựa an toàn ngay giữa tâm bão
Vì sao "tìm điểm sáng" lại giúp phục hồi những tổn thương?
Về mặt tiến hóa, não bộ con người được lập trình để ưu tiên phát hiện mối nguy hiểm hơn là tận hưởng niềm vui. Nhà tâm lý học Rick Hanson từng ví von: "Não bộ như miếng dán Velcro (dính chặt) với những điều tiêu cực, nhưng lại trơn tuột như chảo chống dính Teflon với những điều tích cực."
Khi bạn buồn, não bộ sẽ tự động "dính" chặt vào nỗi buồn đó. Thực hành lòng biết ơn chính là nỗ lực có ý thức để đi ngược lại lập trình này. Nó buộc não bộ phải dừng lại, tìm kiếm và "dính" vào những điều tốt đẹp dù là nhỏ bé nhất. Quá trình này không xảy ra tự nhiên, nó cần sự luyện tập giống như tập tạ cho cơ bắp vậy.
Chuyển đổi sự chú ý:
Hãy tưởng tượng tâm trí bạn là một căn phòng tối, và sự chú ý của bạn là ánh đèn pin. Khi căng thẳng, ánh đèn pin đó chỉ chiếu vào những lo âu, thiếu thốn. Bạn cảm thấy cả cuộc đời mình tăm tối. Lòng biết ơn không làm thay đổi căn phòng (hoàn cảnh thực tế vẫn khó khăn), nhưng nó giúp bạn xoay ánh đèn pin sang một góc khác - nơi có những nguồn lực mà bạn đang sở hữu: sức khỏe hiện tại, một người bạn lắng nghe, hay đơn giản là một bữa ăn ngon. Khi nhận ra mình không hoàn toàn "tay trắng", mức độ hoảng loạn của hệ thần kinh sẽ giảm xuống, nhường chỗ cho sự bình tĩnh để giải quyết vấn đề.

Lòng biết ơn giúp bạn xoay ánh sang góc khác, nơi có những nguồn lực mà bạn đang sở hữu
Không chỉ là lời khuyên suông, tác động của lòng biết ơn đã được đo lường cụ thể. Các nghiên cứu từ Đại học California, Davis và Đại học Miami đều chỉ ra rằng những người viết nhật ký biết ơn đều đặn có mức cortisol (hormone căng thẳng) thấp hơn 23% so với người bình thường. Về mặt sinh học, thực hành này kích thích vùng dưới đồi (hypothalamus) và kích hoạt việc sản sinh Dopamine và Serotonin – những chất dẫn truyền thần kinh tự nhiên mang lại cảm giác hạnh phúc và thư giãn. Nói cách khác, lòng biết ơn chính là một "hệ miễn dịch" tự nhiên cho tâm trí, giúp ta phục hồi nhanh hơn sau những sang chấn.
Làm sao để bắt đầu viết từ hôm nay?
Nguyên tắc "Tận hưởng chậm"
Đừng liệt kê 5-10 điều bạn biết ơn như một bài tập về nhà trả bài cho xong. Hãy chọn chỉ một điều duy nhất mỗi ngày, nhưng đi sâu vào nó. Ví dụ: Thay vì viết "Tôi biết ơn ly cà phê sáng", hãy dành 2 phút để thực sự cảm nhận: "Tôi biết ơn mùi hương rang xay nồng nàn của ly cà phê này, hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh của tôi, giúp tôi tỉnh táo hơn để bắt đầu ngày mới." Các nghiên cứu chỉ ra rằng cần ít nhất 15-20 giây tập trung để một trải nghiệm tích cực chuyển hóa thành ký ức dài hạn trong não bộ.
Kỹ thuật "phép trừ tâm lý"
Đôi khi chúng ta coi thường những gì mình đang có vì chúng quá quen thuộc. Hãy thử nhắm mắt lại và tưởng tượng: Cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu một điều gì đó biến mất? Sẽ thế nào nếu sáng nay mình thức dậy và không thể đi lại được? Sẽ thế nào nếu người bạn đời hay cằn nhằn kia không còn bên cạnh nữa? Khi mở mắt ra và thấy mọi thứ vẫn còn đó, cảm giác trân trọng sẽ trào dâng mạnh mẽ hơn nhiều so với việc chỉ nói "cảm ơn" suông.
Tìm "viên ngọc" trong đống đổ nát
Đây là bài tập nâng cao dành cho những ngày tồi tệ. Hãy thử tìm một khía cạnh (dù nhỏ nhất) mà bạn học được hoặc cảm thấy may mắn từ một sự kiện không vui. Ví dụ: Bạn bị ốm và phải hủy chuyến đi chơi. Thay vì chỉ bực bội, hãy thử nghĩ: "Dù rất tiếc chuyến đi, nhưng nhờ việc này mình mới nhận ra cơ thể đã kiệt sức đến thế nào. Mình biết ơn vì có 2 ngày nghỉ ngơi trọn vẹn mà không ai làm phiền." Lưu ý: Chỉ làm điều này khi bạn đã cho phép bản thân buồn xong, đừng ép uổng cảm xúc.

Chỉ cần bạn vẫn tiếp tục cầm bút, bạn đang gieo những hạt mầm chữa lành vào tiềm thức
Điều quan trọng cần nhớ là, lòng biết ơn không phải là liều thuốc giảm đau tức thì có tác dụng sau 5 phút. Nó giống như việc uống vitamin hay tập thể dục: bạn cần sự tích lũy. Sẽ có những ngày bạn viết xuống những dòng biết ơn mà trong lòng vẫn thấy trống rỗng. Đừng lo lắng, đó là chuyện bình thường. Đừng phán xét chính mình. Chỉ cần bạn vẫn tiếp tục cầm bút, là bạn đang gieo những hạt mầm chữa lành vào tiềm thức. Và đến một ngày bão nổi, bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy rễ cây tâm hồn mình đã bám sâu và vững chãi đến nhường nào.
CVTL. Dương Ngọc Bích Trâm