Tan Phat Media

Khi tình yêu dần trở nên thiếu lành mạnh!

Article featured image

Tình yêu, khi bắt đầu thường mang một màu sắc thật đẹp và nhẹ nhàng. Nhưng theo thời gian, nhiều cặp đôi cảm thấy mối quan hệ trở nên nặng nề, mệt mỏi và đầy căng thẳng. Chúng ta dễ dàng đổ lỗi cho đối phương, cho rằng họ đã thay đổi hoặc không còn yêu thương mình nữa.

Nếu đổi một góc nhìn khác nếu vấn đề không hoàn toàn nằm ở "tình yêu", mà ở những "gánh nặng" vô hình mà mỗi người chúng ta mang vào mối quan hệ thì sao?

 

1. Hành lý vô hình mà mỗi cá nhân mang theo khi bước vào ngưỡng cửa “tình yêu”

 

Gánh nặng từ áp lực cuộc sống

 

Một trong những gánh nặng phổ biến và dễ thấy nhất chính là áp lực từ cuộc sống thường ngày. Hãy hình dung một người đang quay cuồng với những lo toan ở công ty, đối mặt với rủi ro mất việc, hoặc kiệt sức vì làm việc quá tải. Người còn lại thì trĩu nặng nỗi lo về tài chính hay việc chăm sóc cha mẹ già yếu. Khi mang những gánh nặng đó về nhà, họ có thể trở nên cáu kỉnh, dễ nổi nóng vì những chuyện không đâu. Người đang căng thẳng có xu hướng im lặng, thu mình lại và không muốn chia sẻ, khiến cho người bạn đời cảm thấy bị bỏ rơi và không được quan tâm. Dần dần, những cuộc trò chuyện không còn là sự sẻ chia mà biến thành lời phàn nàn, trách móc. Điều quan trọng cần nhận ra ở đây là cơn giận của họ không thực sự nhắm vào bạn; bạn chỉ vô tình trở thành "giọt nước tràn ly" cho những căng thẳng mà họ đã phải chất chứa từ bên ngoài.

 

Template Ảnh bài viết web tâm lý (4).png

 

Gánh nặng từ cuộc sống

 

Gánh nặng từ những “vết thương” trong quá khứ

 

Gánh nặng thứ hai đến từ những vết thương chưa lành trong quá khứ của mỗi người. Đó có thể là một lần bị phản bội đau đớn, hoặc ký ức lớn lên trong một gia đình mà sự quan tâm bị thể hiện sai cách bằng việc kiểm soát chặt chẽ. Bởi vì nỗi đau đó, họ mang vào mối quan hệ hiện tại một nỗi sợ bị bỏ rơi sâu thẳm. Nỗi sợ này biểu hiện ra bên ngoài qua nhu cầu được trấn an liên tục, muốn biết đối phương đi đâu, làm gì. Đây không phải là hành động kiểm soát xuất phát từ ác ý, mà là tiếng kêu cứu từ sự bất an bên trong. Vì vậy, khi người kia mong muốn có một chút không gian riêng, họ có thể cảm thấy hoảng sợ tột độ, và diễn giải rằng tình yêu đang gặp nguy hiểm. Sự thật ngầm hiểu ở đây là phản ứng của họ không hoàn toàn dành cho bạn ở hiện tại; nó được điều khiển bởi "bóng ma" của quá khứ và họ đang phản ứng lại với nỗi đau cũ đang trỗi dậy.

 

Template Ảnh bài viết web tâm lý (5).png

 

Gánh nặng từ những vết thương trong quá khứ

 

Gánh nặng từ những kỳ vọng không được nói ra

 

Đây là một gánh nặng vô cùng tinh vi, sinh ra khi hai người vô tình vận hành theo hai "bộ quy tắc" ngầm khác nhau về tình yêu. Một người có thể mang niềm tin rằng "yêu nhau là phải tự hiểu", rằng đối phương phải có khả năng đọc được suy nghĩ và mong muốn của mình mà không cần nói ra. Trong khi đó, người còn lại có thể tin rằng "mọi thứ cần được trao đổi rõ ràng, thẳng thắn". Điều này dẫn đến một kịch bản quen thuộc: một người im lặng hờn dỗi vì những kỳ vọng của mình không được đáp ứng, còn người kia thì cảm thấy hoang mang, bối rối vì "không biết mình đã làm sai điều gì". Sự im lặng tai hại này tạo ra một khoảng cách vô hình, tích tụ dần những ấm ức và hiểu lầm theo thời gian. Điểm mấu chốt là cả hai đều có thể có thiện chí, nhưng sự thất vọng cứ lớn dần chỉ vì họ đang "nói hai ngôn ngữ tình yêu" khác nhau mà không hề hay biết.

 

Template Ảnh bài viết web tâm lý (6).png

 

Gánh nặng từ những kỳ vọng không được nói ra

 

Hãy tưởng tượng mỗi người chúng ta bước vào một mối quan hệ với một chiếc ba lô vô hình trên lưng. Trong đó chứa đựng toàn bộ trải nghiệm, tính cách, và cả những nỗi đau của chúng ta. Theo thời gian, mỗi người mở “ba lô” của chính mình ra, những hành lý bắt đầu được nhìn thấy, cọ xát vào nhau mà chưa được thấu hiểu, căng thẳng nảy sinh.

 

Câu chuyện bắt đầu từ một nghiên cứu kinh điển: các nhà tâm lý học nói với giáo viên rằng một nhóm học sinh (được chọn ngẫu nhiên) là những "thiên tài tiềm ẩn". Vì tin vào điều đó, các giáo viên đã vô thức dành cho các em nhiều sự chú ý hơn, giao những bài tập thử thách hơn, và kiên nhẫn hơn khi các em trả lời. Kết quả? Cuối năm, những học sinh "bình thường" này đã thực sự có chỉ số IQ và thành tích học tập tăng vọt. Tương tự một người quản lý tin tưởng nhân viên sẽ trao cho họ những dự án quan trọng thay vì các công việc vặt. Một người cha tin con mình có năng khiếu thể thao sẽ dành thời gian chơi cùng con và khuyến khích con tham gia đội bóng. Niềm tin của chúng ta không chỉ nằm trong suy nghĩ, nó biểu hiện ra thành hành động cụ thể, tạo ra một môi trường thuận lợi để người khác phát triển.

 

2. Khi những “gánh nặng” tạo nên “sự cộng hưởng tiêu cực”

 

Vấn đề cốt lõi không nằm ở bản thân những chiếc ba lô nặng trĩu ấy, mà ở chỗ chúng ta chưa có kỹ năng để ngồi xuống và cùng nhau sắp xếp lại chúng. Khi thiếu đi kỹ năng thấu hiểu, những gánh nặng riêng tư này sẽ tạo ra một "sự cộng hưởng tiêu cực", đẩy mối quan hệ vào vòng xoáy đi xuống.

 

Đầu tiên, tư duy "chúng ta" dần biến thành "tôi và anh/em". Thay vì nhìn nhận một vấn đề như áp lực công việc là vấn đề chung cần cùng nhau đối mặt, chúng ta lại bắt đầu xem chính người yêu của mình là nguồn cơn của mọi sự khó chịu. Kẻ thù không còn ở bên ngoài, mà dường như đang ở ngay trước mặt.

 

Từ đó, mọi cuộc giao tiếp đều mang tâm thế phòng thủ. Các cuộc nói chuyện có nguy cơ biến thành một phiên tòa căng thẳng, nơi một người đóng vai công tố viên với những lời buộc tội "Anh lúc nào cũng...", còn người kia thì trở thành bị cáo với những câu bào chữa "Em không hề...". Trong phiên tòa đó, không ai thực sự lắng nghe ai, và kết quả duy nhất chỉ là sự tổn thương và khoảng cách lớn dần.

 

Cuối cùng, điều tất yếu sẽ đến là sự kiệt sức về mặt cảm xúc. Mối quan hệ, vốn nên là một nơi nương náu an toàn sau những bão giông, giờ đây lại trở thành một chiến trường mệt mỏi. Cảm giác về nhà là thấy nặng nề, ở cạnh nhau là thấy căng thẳng, và tình yêu dần bị che lấp bởi sự mệt nhoài.

 

3. Cùng nhau vun đắp - kỹ năng xử lý khi tình tình yêu trở nên nặng nề

 

Nhìn sâu hơn “phần nổi của tảng băng”

 

Kỹ năng đầu tiên là học cách nhìn sâu hơn hành vi bề mặt để thấu hiểu cảm xúc và nhu cầu thực sự ẩn giấu bên dưới. Thay vì chỉ phản ứng ngay lập tức với sự cáu gắt hay im lặng của đối phương, chúng ta hãy xem đó là "phần nổi của tảng băng". Lần tới khi người ấy tỏ ra khó chịu, thay vì phòng thủ bằng câu hỏi "Em/anh làm gì sai à?", bạn hãy thử tạm dừng một nhịp và nhẹ nhàng mở lời:"Em thấy dạo này anh có vẻ căng thẳng và mệt mỏi. Có chuyện gì ở công ty không ổn phải không anh?". Một câu hỏi quan tâm như vậy sẽ mở ra một cánh cửa cho sự chia sẻ, thay vì đóng sập nó lại bằng sự đối đầu. Nó cho thấy bạn đang thực sự nhìn thấy gánh nặng của họ, chứ không chỉ nhìn thấy sự khó chịu của họ. 

 

Lên lịch : “họp giao ban cảm xúc”

 

Để duy trì sự kết nối, việc tạo ra một không gian an toàn định kỳ để cả hai cùng chia sẻ về thế giới nội tâm là vô cùng cần thiết. Hãy thử lên lịch cho một buổi "họp giao ban cảm xúc" mỗi tuần. Chỉ cần 30 phút ngồi xuống cùng nhau, không TV, không điện thoại, và lần lượt mỗi người chia sẻ bằng cách sử dụng cấu trúc "Tôi cảm thấy...". Ví dụ, thay vì buông lời trách móc: "Anh chẳng bao giờ quan tâm đến em," bạn hãy thử một cách diễn đạt khác:"Khi em thấy anh về nhà và im lặng lướt điện thoại, tôi cảm thấy cô đơn và có chút tủi thân, vì tôi thực sự cần được kết nối với anh sau một ngày dài." Cách nói này không mang tính buộc tội. Nó chỉ đơn thuần diễn tả cảm xúc và nhu cầu của chính bạn, từ đó giúp người kia dễ dàng lắng nghe và thấu hiểu hơn rất nhiều.

 

Trở thành: “đồng đội chữa lành”

 

Cuối cùng, hãy học cách trở thành đồng đội của nhau trên hành trình chữa lành. Điều này bắt đầu bằng việc chấp nhận rằng bạn không thể "sửa chữa" hay xóa bỏ quá khứ của đối phương, nhưng bạn hoàn toàn có thể trở thành một người đồng hành an toàn và vững chãi của họ ở hiện tại. Nếu bạn biết người ấy mang trong mình những nỗi đau cũ, hãy chủ động trấn an họ bằng cả lời nói và hành động chân thành. "Em biết chuyện cũ khiến anh khó tin tưởng người khác. Em ở đây và em cam kết sẽ luôn rõ ràng, trung thực với anh." Sự thấu cảm, kiên nhẫn và cam kết của bạn chính là liều thuốc hiệu quả nhất, giúp họ từng bước vượt qua nỗi sợ, xây dựng lại niềm tin và cảm thấy an toàn trong vòng tay của bạn.

 

Template Ảnh bài viết web tâm lý (9).png

 

Trở thành đồng đội chữa lành

 

Một mối quan hệ trở nên mệt mỏi không nhất thiết có nghĩa là tình yêu đã phai nhạt. Nó thường là một dấu hiệu cho thấy cả hai đang mang những gánh nặng quá sức và chưa biết cách để san sẻ cùng nhau. Tình yêu không phải lúc nào cũng nhẹ nhàng như mây trắng, sẽ có những lúc nó nặng nề như giông bão. Nhưng chính trong những khoảnh khắc đó, kỹ năng lắng nghe, thấu cảm và cùng nhau đối mặt với vấn đề sẽ quyết định liệu cơn bão đó sẽ cuốn phăng ngôi nhà chung của bạn, hay chỉ làm cho nền móng của nó thêm phần vững chắc. Hành trình này chắc chắn đòi hỏi sự kiên nhẫn từ cả hai phía. Chúc bạn và người thương có đủ bình tĩnh và sáng suốt để cùng nhau học cách dỡ bỏ những gánh nặng vô hình ấy, tìm lại sự an yên và nhẹ nhàng trong tình yêu của mình.

 

CVTL. Dương Ngọc Bích Trâm